07:41
New
Như một kẻ đã rời xa mái trường, vô tình bắt gặp lại mùa thi từ dòng tin nhắn của người đi thi… Những ngày cuối năm, không khí tẻ nhạt ...
Có một mùa thi nhiều nhung nhớ
Có một mùa thi nhiều nhung nhớ
Có một mùa thi nhiều nhung nhớ
8
10
99
Như một kẻ đã rời xa mái trường, vô
tình bắt gặp lại mùa thi từ dòng tin nhắn của người đi thi…
Những
ngày cuối năm, không khí tẻ nhạt như mùa đông vấn vương còn chưa dứt, người bận
rộn với mớ công việc ngổn ngang cần ngăn nắp, kẻ thì vội vã đến giảng đường cặm
cụi vào những trang sách, dày cuộm, chữ nhiều, mắt đăm chiêu. Đó là cái khoảng
khắc của mùa thi vốn đã quen thuộc nhưng được làm mới bởi thời gian đang góp
thêm dần vào những lãng quên. Không ai còn nhớ những mùa thi trước sự tình nó
làm sao, câu hỏi như thế nào và điều gì làm nó nhận được là những sự căng thẳng
và lo âu, những gương mặt biểu hiện thái độ ngược ngạo, ngược chiều cảm xúc khi
dâng trào và thất vọng nhường nào.
Cũng
có mùa thi của những kẻ lang thang đơn độc, tự bước đi trên những con phố đến
chỗ học, không người đồng hành, không kẻ đón đưa trò chuyện cùng thì thầm, nhỏ
to bài vở đến mức ồn ào. Có một chút gọi là lầm lũi hiện lên như người vô hồn,
một cỗ máy chỉ biết ngủ dậy, ăn uống rồi bước đi học, đọc, ngày tàn lại về chốn
cũ nơi bắt đầu của buổi sớm mai. Người ta ví von đó là những con chim sẻ siêng
năng, chăm học đến mức đơn độc chỉ để tập trung vì tương lai ở phía cuối con đường.
![]() |
| Có một mùa thi nhiều nhung nhớ... |
Đâu
phải mùa thi mới nhắc nhở ai đó phải biết chăm chỉ. Mà có hay chăng cũng chỉ là
sợ người khác nói về mình quá an nhiên, vô tư đến mức ngỡ ngàng, sợ không giống
với mùa thi. Có những ai đó lười học vào mùa ôn nhưng đến ngày thi thì tỏa sáng
trước bao con mắt tròn xoe từ chúng bạn, sao học ít mà hay đến lạ, hiểu sâu sắc
và nhớ kỹ đến khác thường, mà người cũng không bình thường.
Tôi
chia xa mái trường và giảng đường đại học, đồng nghĩa mùa thi không biết còn đến
tự bao giờ, hay chỉ còn là đôi dòng kỷ niệm, luyến lưu, mà khi vô tình chạm
vào, cứ tuôn trào không đoạn kết. Mùa thi của kẻ vào đời là ngồi ở một quán cà
phê hè phố, nhâm nhi, ngẫm nghĩ, nhắm nhìn những bóng dáng vội vã đến trường,
tay cầm sách, nách mang hộp bút, giấy tờ. Hay đứng đâu đó ở góc đường nghe những
lời tâm sự của ai đó nói với nhau “mày thi tốt chứ”, “đề cho ra có hợp với mày
không?”,… Có khi lang thang trên mạng bắt gặp vài lời ca thán vì không thể đủ
con điểm, nợ thầy cô, giận phát hờn, nghe đến mà thương.
Không
có gì là mãi mãi, cũng như cuộc sống luôn biến đổi, cuộc đời có lúc thăng trầm,
mùa thi có kỷ niệm vui, buồn. Từ ai đó một dòng tin nhắn gửi đến tôi như gửi cả
mùa thi qua chiếc điện thoại. Khi tưởng chừng mình bị lãng quên với những thứ
đã xa vời, thì đó như là điều tuyệt vời nhất mà chắc có lẽ gọi là cổ tích. Và rồi
mùa thi trong tôi là những ngày được cùng thức đêm kiểm tra lại những gì tôi đã
từng ghi nhớ, nhưng chưa quên. Mùa thi cho tôi được quen em.
Tôi
hỏi em: “ Mùa thi trong em là gì?” Em không biết, chỉ cười. Nhưng tôi nghĩ mùa
thi trong em có lẽ là những vệt nắng buông xuống trên góc phố nơi em đến giảng
đường vào cuối chiều. Mùa thi trong em có khi là những cơn gió đêm se lạnh, em
thức học bài, mòn mỏi đến khi sưng vù mắt, tai lạnh ngắt, má ửng hồng phảng phất
hơi sương sớm mai. Hay là nụ cười em thật tươi khi vượt qua được trở ngại, là vẻ tiếc nuối khi bỏ xót điều gì.
Nếu
em hỏi tôi một câu tương tự: “ Mùa thi trong anh là gì?” Tôi cũng sẽ cười,
nhưng tôi sẽ nói cho em. Rằng mùa thi trong anh là những câu hỏi của em, là tiếng
thở lo âu vì đề dài em không thể nhớ, có chút bồi hồi khi nghe em nói em vui.
Mùa
thi đi qua trên từng kẽ lá, nắng vươn đầy trên vai tóc ai. Cũng như mùa thu có
sự nồng nàn của hoa sữa thơm ngát phố, đêm đêm bắt cóc những trái tim giàu cảm
xúc, yếu lòng vì sự dịu dàng, thì mùa thi cũng xao xuyến nỗi bâng khuâng bên
hàng cây lộc vừng, hoa xoay tròn trên hè phố, thoang thoảng mùi của gió biển
Quy Nhơn, đẹp đến nao lòng.
Mùa
thi đi qua thật vội vàng, cũng chẳng ai thích. Chắc bởi mùa thi đem đến quá nhiều
cảm xúc khác lạ, khiến những ai liên quan không thấy yên lòng. Có lẽ nhiều người
đã quá vô tình với cái khoảng khắc đáng nhớ của thời đi học ấy, để mai xa rời,
muốn tìm lại không thể xót xa.
…
Có ai đó đã cho tôi mùa thi.
Mùa
thi giờ này là màu của nỗi nhớ, mà đôi khi lòng tự hỏi tôi nhớ ai?
Nguyễn Huệ, Quy Nhơn
20.01.2016
Video Radio - Có một mùa thi nhiều nhung nhớ:
Bài gửi cho Radio QNU số thứ 3 của CLB Phát thanh trường Đại học Quy Nhơn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét: